Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 22
Tháng 12 : 383
Năm 2019 : 10.185
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Bài thuyết trình về tác giả Nguyễn Du

Nhân kỷ niệm ngày Quốc tế phụ nữ (08/03/2011), tổ Văn Trường THCS Phường 2 có tổ chức buổi thuyết trình về cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của các nhà thơ, nhà văn. Nay Ban quản trị trang web xin được giới thiệu 3 bài đạt giải nhất, nhì, ba của 3 em học sinh khối 9.


BÀI THUYẾT TRÌNH VỀ TÁC GIẢ NGUYỄN DU

 

“Trăm năm trong cõi người ta

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau

Trải qua một cuộc bể dâu,

Những điều trong thấy mà đau đớn lòng”

Nếu có ai đã từng xót xa trước 15 năm lưu lạc của Thúy Kiều, từng đau buồn cho gia cảnh oan trái của Vương Viên Ngoại, từng tiếc nuối vì cuộc tình tan vỡ giữa Thúy Kiều– Kim Trọng, từng khóc thương truớc cái chết của Từ Hải, từng hả hê khi thấy Tú Bà, Sở Khanh, Hoạn Thư… bị trừng trị… thì chắc chắn sẽ nhớ mãi Nguyễn Du- một thiên tài văn học, một nhà nhân đạo chủ nghĩa lớn của dân tộc và cũng chính là tác giả của tuyệt tác Truyện Kiều.

Giống như quan niệm của ông về thơ “Hãy đi vào con đường vào trái tim bạn đọc. Người ta có thể quên tên người làm thơ nhưng đừng để quên thơ”. Dân tộc Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung mến mộ cái tài, cái đức và nhớ mãi đến ông bởi Truyện Kiều- một tác phẩm xuất sắc nhất, tiêu biểu nhất, thành công nhất và nổi tiếng nhất của ông- đã gắn liền với dòng văn học trung đại Việt Nam và cả thế giới. Như Tế Hanh từng nhận xét về Nguyễn Du và thơ ông:

“Đây là thơ không biết có thời gian

Nhà thi sĩ của những nhà thi sĩ

Ôi! Người con yêu quý của Việt Nam”

Vâng, Nguyễn Du là con của Việt Nam, là người Việt Nam. Đất nước Việt Nam tự hào vì đã sinh ra một con người tài ba như ông. Tuy cuộc đời Nguyễn Du không oan nghiệt, đầy sống gió như Nguyễn Trãi, cũng không lắm tai ương như Nguyễn Đình Chiểu nhưng cuộc đời ông lại gắn bó sâu sắc với những biến cố lịch sử của giai đoạn cuối thế kỉ XVIII- đầu thế kỉ XIX- một giai đoạn lịch sử đầy biến động. Nguyễn Du đã từng phiêu bạt nhiều năm trên đất Bắc, từng làm gian bắt đắc dĩ dưới triều Nguyễn, từng đi sứ sang Trung Quốc… Nhờ vậy Nguyễn Du là người có kiến thức sâu rộng, uyên bác, am hiểu văn hóa dân tộc và văn chương Trung Quốc. Những thăng trầm trong cuộc sống riêng tư, từng trãi, đã khiến cho tâm hồn Nguyễn Du tràn đầy cảm thông, yêu thương con người. Ông được người Việt yêu mếm gọi là “đại thi hào dân tộc”. Tâm hồn ông trãi rộng bao la, dạt dào tình cảm như:

“Trái tim lớn giữa thiên nhiên

Tình thương nối nhịp suốt nghìn năm xa”

Mặc dù ông:

“Trải bao gió dập sóng dồi”

Nhưng:

“Tấm lòng thơ vẫn tình đời thiết tha”

Nguyễn Du là thiên tài văn học ở cả chữ Hán và chữ Nôm. Ông có một sự nghiệp văn học khá phong phú và đồ sộ, bao gồm ba tập thơ chữ Hán là Thanh Niên Thi Tập, Nam Trung Tạp Ngâm, Bắc Hành tạp lục, tổng cộng có 243 bài và nhiều sáng tác chữ Nôm như Văn Chiêu Hồn, Thác lời trai phường nón,... Trong đó, xuất sắc nhất là tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh, hay thường gọi là Truyện Kiều. Năm 1965, Nguyễn Du được UNESCO công nhận là danh nhân văn hóa thế giới.

Nguyễn Du có nhiều cái tài trong văn chương. Điều đó thể hiện qua bút pháp nghệ thuật tài tình, độc đáo đã tạo nên nhiều nét chấm phá trong thơ văn. Ví dụ như nghệ thuật tả cảnh ngụ tình:

“Buồn trông ngọn nước mới sa

Hoa trôi man mác biết là về đâu?

Buồn trông nội cỏ rầu rầu

Chân mây mặt đất một màu xanh xanh”

Tác phẩm của Nguyễn Du đề cao chữ “nhân” và chữ “tình”. Tư tưởng văn học của ông được thể hiện rõ ràng, bao gồm ba nhóm đáng chú ý: Một là ca ngợi, đồng cảm với những nhân cách cao thượng và phê phán những nhân vật phản diện. Hai là phê phán xã hội phong kiến chà đạp quyền sống con người. Ba là cảm thông với những thân phận nhỏ bé, thấp hèn, bất hạnh dưới đáy xã hội. Vì thế, nét đặc sắc, tiêu biểu nhất trong thơ văn Nguyễn Du đó chính là tinh thần nhân đạo sâu sắc.

Ông là một thi sĩ có tình yêu rộng rãi với nhân loại, tấm lòng bao dung, tràn đầy cảm thông với con người. Chính tâm hồn trong sáng của Nguyễn Du đã tạo nên giá trị nhân đạo của Truyện Kiều. Nguyễn Du đã lên án tố cáo thế lực xấu xa, đề cao tài năng, nhân phẩm và khát vọng con người. Nguyễn Du đã từng khóc cho Thúy Kiều nói riêng và cho cả phái yếu- tức phụ nữ phong kiến nói chung:

“Đau đớn thay phận đàn bà

Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”

Nguyễn Du chuộng vẻ đẹp tâm hồn theo tinh thần hiếu sinh của đạo phật:

“Thiện căn ở tại lòng ta

Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài”

Hay:

“Có tài mà cậy chi tài

Chữ Tài liền với chữ tai một vần”

Nhờ có Nguyễn Du mà chúng ta mới biết đến Kiều. Đi khắp nước Việt Nam ai không thuộc lấy một vài câu Kiều, để rồi:

“Một nhân vật như Thúy Kiều đã đi vào lịch sử

Chịu thay chúng ta bao áp bức trên đời

Những câu thơ thành ca dao, tục ngữ

Ru hồn ta như tiếng mẹ ru nôi”

Thơ Nguyễn Du càng tha thiết bao nhiêu thì tâm hồn ông càng dạt dào tình cảm , trong sáng, đẹp đẽ bấy nhiêu. Tác phẩm của ông hóa thân vào linh hồn dân tộc:

“Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ

Văn Chiêu hồn từng thắm hạt mưa rơi”

Nguyễn Du lo lắng cho nỗi khổ dân tộc, nỗi buồn của ông là nỗi buồn to lớn cho cả đất nước. Ông còn thương xót cho số phận con người. Khóc than cho những gì đã chứng kiến. Khi thấy ba mẹ con hành khất bơ vơ ngoài đường, ông cũng đặt mình vào vị trí của họ mà viết:

“Mẹ chết có tiếc gì

Thương đàn con vô tội

Nỗi đau như xé lòng

Trời cao có thấy nỗi?”

Tấm lòng ông bao dung cho toàn nhân loại. Ông yêu tất cả chúng sanh, đặc biệt là những mảnh đời bất hạnh:

“Kìa những kẻ tiểu nhi tấm bé

Lỗi giờ sanh lìa mẹ lìa cha

Lấy ai bồng bế vào ra

U ơ tiếng khóc thiết tha nỗi lòng”

Nguyễn Du đúng là có một tâm hồn cao thượng, tinh thần nhân đạo luôn tràn ngập thơ ông, tình yêu nhân loại luôn tràn ngập trái tim ông. Vậy mà, Nguyễn Du cũng đã từng lo lắng cho chính mình ông tự hỏi:

“Ba trăm năm lẻ về sau nữa

Thiên hạ ai còn khóc Tố Như?”

Không, Nguyễn Du ơi! Xin ông hãy yên lòng. Dù ông ra đi nhưng trong lòng mọi người:

“Ông đã hóa mây trắng ngang trời hoài niệm

Hóa ra Kiều cao gấp mấy đời ông”

Như Bác Hồ là “mặt trời trong lăng” là “trời xanh mãi mãi” là “trăng sáng dịu hiền” thì Nguyễn Du- đại thi hào dân tộc của chúng ta đã hóa thân thành “mây trắng ngang trời” vĩnh cửu.

“Tiếng thơ ai động đất trời

Nghe như non nước vọng lời ngàn thu

Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du

Tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày”

Hình bóng đại thi hào Nguyễn Du sẽ còn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam và thế giới một khi vẫn còn độc giả rơi nước mắt cho Kiều.



Nguyễn Khánh Vy (Theo Tổ Văn)


Nguồn: www.thcsduongkyhiep-tpsoctrang.edu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Tài liệu mới